Alexander McQueen – Ánh sáng và bóng tối luôn song hành
Thập niên 1990 và những năm đầu của thập niên trước là thời kỳ hoàng kim của thời trang, trong đó với sự hiện diện của Alexander McQueen, cố nhà thiết kế đã trở thành tượng đài vĩ đại của mọi thời đại.
Dosi-in · 2021-06-17 · Tin tức
Thập niên 1990 và những năm đầu của thập niên trước là thời kỳ hoàng kim của thời trang, trong đó với sự hiện diện của Alexander McQueen, cố nhà thiết kế đã trở thành tượng đài vĩ đại của mọi thời đại. Dấu ấn phong cách của McQueen đen tối và sắc sảo, nhưng luôn thúc đẩy sự phong phú với sự sáng tạo không ngừng nghỉ: dùng các tác phẩm áo quần để kể chuyện, gợi mở sự đồng điệu giữa thời trang và nghệ thuật, điêu khắc, kiến trúc,... đã khiến sự nghiệp và các thiết kế của ông có sức ảnh hưởng không nhỏ đến thời trang thế giới.
(Ảnh chụp McQueen bởi nhiếp ảnh gia Tim Walker) Thế nhưng, bủa vây bởi những nỗi ám ảnh dai dẳng trong quá khứ cùng những áp lực độc hại trong sự nghiệp và đặc biệt, sự mất mát của những người thân yêu: mẹ và người bạn thân Isabella Blow luôn đồng hành bên sự nghiệp của mình, McQueen đã ra đi ở tuổi 40 vào năm 2010. Những thiết kế của ông không chỉ để mặc lên người mà bản thân nó còn là những di sản khiến người xem không khỏi trầm trồ và không ngừng được truyền cảm hứng từ nó.
(Alexander McQueen cùng Isabelle Blow, người bạn thân, đồng thời là cố vấn của mình) Từ những nền tảng đầu tiên Alexander McQueen, hay còn gọi là Lee McQueen, sinh ngày 17 tháng 3 năm 1969 tại East End, London, Anh - nơi thường được coi là trái tim đen tối của London và là khu vực "khắc nghiệt" của thành phố, nơi nghèo đói và bệnh tật thường xuyên xảy ra. Ông trưởng thành trong gia đình 6 thành viên, Lee là con út, với bố là tài xế taxi và mẹ là giáo viên môn khoa học xã hội. Những tưởng gia đình không ai làm về nghệ thuật hay thời trang, thế nhưng, niềm yêu thích sáng tạo của McQueen bộc lộ qua niềm đam mê với vẽ và vải vóc khi ông may váy cho ba người chị gái khi còn nhỏ. Không đi theo con đường học tập truyền thống, McQueen lấy bằng cấp cơ bản về nghệ thuật vào năm 16 tuổi. Sau đó, bắt đầu từ Saville Row, con phố may đo suit nổi tiếng nhất London, McQueen học nghề từ tiệm Anderson & Sheppard, đến tiệm Gieves & Hawkes. Đây đều là những cái tên thương hiệu may đo hàng đầu thế giới. Khách hàng của họ đều là những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử như Vua George III, Đô đốc Nelson, Nữ hoàng Anh, công tước Edinburgh, Hoàng tử xứ Wales,...
(Hình ảnh Alexander McQueen trong một bộ phim tài liệu về cuộc đời và sự nghiệp của ông) Sau đó, Lee chuyển đến rạp hát Angels & Bermans làm việc với vai trò pattern-cutter. Cũng chính tại đây, McQueen đã học được các phương pháp cutting-pattern khác nhau, từ những hình bóng du dương lịch sử của thế kỷ 16 cho đến kiểu cắt may sắc nét đương đại, và phát triển phong cách ấn tượng trở thành nét riêng độc đáo của ông ấy sau này. Việc tạo dựng trang phục cho vở kịch “Những người khốn khổ” chuyển thể từ tác phẩm của Victor Hugo, cùng với việc làm cùng nhà thiết kế Andrew Groves cho tác phẩm Miss Sai Gon vào năm 1989 dường như là tiền đề để sau này, McQueen không chỉ dùng sàn run-away của mình để trình diễn các tác phẩm thời trang mà biến nó thành một sân khấu kịch nghệ của riêng ông, nhào nặn tâm trạng của người xem thông qua yếu tố trình diễn với các cung bậc cảm xúc khác nhau. Điều đó cũng khiến McQueen trở thành một nghệ sĩ với khả năng đặc biệt: một nghệ sĩ truyền tải thông điệp của mình với truyền thông qua vải vóc, như chính McQueen từng phát biểu: “Đối với tôi, những gì tôi làm là một biểu hiện nghệ thuật được truyền tải thông qua chính bản thân tôi. Thời trang chỉ là phương tiện”.
(Hình ảnh từ BST mùa Thu/Đông 2003 “Scanners”) Trong 4 năm học tập tại các ngôi nhà hàng đầu về may đo, cũng như thử nghiệm trong vai trò sản xuất quần áo cho kịch nghệ, McQueen đã tích lũy được những kỹ năng hoàn hảo của một người thợ may thực thụ. Từ đó, tích lũy thêm kiến thức trong 2 năm học Thạc sĩ tại Central Saint Martins, cái nôi của những nhà thiết kế hàng đầu, đã giúp ông nắm rõ cấu trúc của sản phẩm, rồi giải cấu trúc và tái hiện một cách nhuần nhuyễn các kỹ thuật trong sản phẩm của mình cũng như nâng tầm sáng tạo của chúng. Các tác phẩm của McQueen đều tỉ mỉ trong các đường chỉ may và kỹ thuật cắt vải, song song với việc lồng ghép các yếu tố nghệ thuật sân khấu vào các show diễn thời trang của mình.
(McQueen tại studio làm việc của mình) Với McQueen, thời gian học chính thức tại trường chỉ vỏn vẹn trong 2 năm, và bao gồm cả thời gian học việc tại các nhà may là 4 năm, thế nhưng, những tác phẩm ông để lại cho thời trang đều là những di sản vô giá. Qua đó, có thể thấy được suy nghĩ và tư duy thời trang của ông dường như thấm nhuần trong từng mạch máu. Cũng với bấy nhiêu đó kiến thức và kỹ năng, liệu có mấy ai được như McQueen? Với McQueen, trang phục là “áo giáp” với phụ nữ McQueen muốn tạo ra các sản phẩm may mặc thực sự bảo vệ phụ nữ, một loại áo giáp có thể khơi dậy nỗi sợ hãi cho khán giả. Ông từng gọi trang phục của mình là "áo giáp" bởi ngoài việc nó giúp che chắn phần bên ngoài và bảo vệ bản thân khỏi những tấn công vật lý, thì với McQueen, nó còn mang nghĩa ẩn dụ là những trang phục lộng lẫy bên ngoài để phần nào làm lu mờ những tổn thương bên trong. Những người phụ nữ trong các buổi trình diễn của McQueen thường xuất hiện với những trang phục dường như đang chuẩn bị cho cuộc chiến dành riêng cho họ. Người mẫu khoác lên mình bộ váy màu lông vũ đen tuyền như điềm báo cho cái chết hay xuất hiện trên sàn catwalk trong các bộ phận cơ thế bằng thạch cao hoặc áo nịt ngực được đúc trông giống khung xương. Thiết kế của McQueen như một bộ "áo giáp" thực thụ.
(Chiếc áo trang trí bằng pha lê từ BST The Eye Show mùa Thu/Đông 1999-2000)
(Chiếc corset “Spine” (xương sống) hợp tác cùng với Shaun Leane nằm trong BST “Untitled”)
(BST McQueen làm cho Givenchy mùa Thu/Đông 1999) "Tôi muốn trao quyền cho phụ nữ. Tôi muốn mọi người sợ những người phụ nữ mặc trang phục của tôi", McQueen từng phát biểu trong một buổi phỏng vấn. Quả thực đúng vậy, không dễ dàng gì có thể tiếp cận người phụ nữ khi mà đầu của một con cá sấu đang nhô ra từ vai phải của cô ấy. Thương hiệu Alexander McQueen dưới thời đại của chính nhà thiết kế, người xem như bước vào một thế giới giả tưởng, ông như một bác sĩ điên loạn phẫu thuật cho phụ nữ, thông qua việc giải phẫu cấu trúc của áo quần.
(Widows of Culloden, AW06)
(Voss spring/summer 2001) Những ám ảnh dai dẳng về bóng tối của nhà thiết kế quá cố hình thành từ những tổn thương khi McQueen phải vật lộn với một quá khứ đen tối khi chứng kiến việc chị gái Janet, bị chồng đánh đập dã man. Ngoài việc chứng kiến bạo hành, McQueen đã bị lạm dụng bởi cùng một người đàn ông đó. Ông đã giữ những trải nghiệm đau thương của mình cho chính mình, để rồi chuyển dịch chúng thành những sản phẩm không chỉ qua vải vóc, mà dưới bất kỳ hình dạng vật chất hữu hình nào, phô bày chúng trên các sàn diễn của mình, hiển thị qua những thiết kế xoắn ốc, hình ảnh những chú chim từ thiên đường và xác sống,... tất cả đều sống động ngay trước mắt qua sự kết hợp với người mẫu.
(Các thiết kế lấy cảm hứng từ loài chim trong bộ sưu tập Thu/Đông 2006, Xuân/Hè 2008, Thu/Đông 2009) Có lẽ bởi những tổn thương từ thời thơ ấu cùng với việc công khai với thế giới xung quanh về giới tính của mình, và cả trong giao đoạn chìm đắm bản thân vào công việc, thời trang chính là là bộ "áo giáp" khiến McQueen cảm thấy bản thân mình được an toàn nhất. Bản thân McQueen, lúc đó, được gắn với biệt danh "gã côn đồ của thời trang Anh Quốc" bởi thiết kế của ông nhuộm màu tăm tối, từ Gothic, Victoria hay bất kỳ cảm hứng nào được McQueen chạm vào, như bàn tay của Midas, nhưng thay vì hóa vàng, nó lại mang đến sự sáng tạo độc đáo của riêng McQueen. Các thiết kế của ông như chia nửa thành 2 thái cực: kinh dị và lãng mạn, sự sống và cái chết, ánh sáng và bóng tối,... các mối quan hệ mang tính nghịch lý nhưng như 2 mặt của nam châm thì hút nhau, bởi lẽ đó mà người xem show diễn của McQueen chỉ có thể đi từ trầm trồ này đến trầm trồ khác, và câu hỏi thường lệ giới phê bình và cả khán giả đều tự hỏi "Liệu ông ấy sẽ làm gì tiếp theo đây?". Nó tương tự như việc bạn xem một bộ phim, một vở kịch đầy kịch tính, sẽ có đôi lúc, có những tình tiết khiến bạn sợ hãi, lo lắng, khiến bạn im lặng chăm chú xem và hòa mình vào nó, và không thể rời khỏi tầm mắt được, thì với show diễn của McQueen cũng vậy.
(It’s A Jungle Out There - AW1997)
(Dante – AW1996) Nguồn cảm hứng bất tận của McQueen đến từ mọi điều xung quanh "Bạn lấy cảm hứng từ đường phố, với chiếc quần ống rộng. Bạn không cần phải đến Ấn Độ, bạn có thể tìm thấy nó ở những nơi như Bethnal Green hoặc xuống Brick Lane. Nó ở mọi nơi" - Alexander McQueen. Sinh ra tại London, trái tim của nước Anh và là trung tâm thế giới của riêng McQueen. Show diễn tốt nghiệp Central Saint Martins năm 1992 của McQueen với tên gọi "Jack the Ripper Stalks His Victims" (Jack the Ripper rình rập những nạn nhân của hắn) là điểm sáng đầu tiên trong sự nghiệp của ông. Được lấy cảm hứng từ Jack the Ripper - kẻ giết người hàng loạt săn mồi và sát hại gái mại dâm trong những năm 1880. McQueen không chỉ lớn lên trong khu vực thực hiện những tội ác này - East End - mà một trong những người thân của ông được cho là đã cho một trong những nạn nhân của Ripper thuê phòng. Một yếu tố nổi bật khác với các trang phục là thay vì nhãn mác, McQueen đã sử dụng các hình chữ nhật bằng nhựa trong, chứa những sợi tóc của chính ông ấy. Điều này liên tưởng đến đến những người hành nghề mại dâm thời Victoria, khi họ phải bán tóc của mình để lấy tiền.
(Một thiết kế trong "Jack the Ripper Stalks His Victims")
(Thiết kế khung ngựa trong cùng tóc của McQueen) Lịch sử giúp chúng ta nhìn lại và học hỏi. Tính lịch sử là một trong những yếu tố làm nên điểm nổi bật các tác phẩm của McQueen. Mọi nền lịch sử được McQueen tham khảo đều có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến tác phẩm của ông, nhưng ông đặc biệt yêu thích việc lấy cảm hứng từ thế kỷ 19, về Gothic thời Victoria. Và xa hơn nữa, McQueen thường xuyên trở lại chủ đề về chủ nghĩa nguyên thủy, chủ nghĩa dựa trên hình ảnh tưởng tượng về những người sống hòa mình với thiên nhiên. Bộ sưu tập Eshu (Thu/Đông 2000), được đặt theo tên một trong những vị thần nổi tiếng nhất trong thần thoại Yoruba, sản phẩm của ông kết hợp những ảnh hưởng của Châu Phi, vòng cổ kim loại, với chất liệu thường thấy thời kỳ Victoria, ống tay áo làm từ thịt da cừu để tạo ra những hiệu ứng ấn tượng. Sử dụng các vật liệu như tóc, hạt cườm, cao su và kim loại, McQueen đã tạo nên những phẩm chất tinh tế cho hàng may mặc.
(Eshu – AW2000) Các bộ sưu tập của Alexander McQueen được tạo dựng dựa trên những câu chuyện phức tạp mang tính tự truyện sâu sắc, thường phản ánh lịch sử tổ tiên của ông, đặc biệt là di sản Scotland của ông. Niềm tự hào dân tộc của McQueen được thể hiện rõ ràng nhất trong The Widows of Culloden mùa Thu/Đông 2006, dựa trên trận chiến cuối cùng của Jacobite Risings vào năm 1745. Bộ sưu tập mang phong cách trang nhã, nổi bật với các họa tiết tartan, ren và các phong dáng (silhouette) được McQueen lấy cảm hứng từ phong cách thời Victoria. Được đánh giá là một bộ sưu tập hoành tráng, nó thể hiện một sự khích lệ cho chủ nghĩa chống lãng mạn trong bộ sưu tập Highland Rape trước đó của ông vào năm 1995.
(Widows of Culloden, AW06) Bộ sưu tập Highland Rape thời kỳ đó không được báo chí thời trang đón nhận nồng nhiệt, nhiều người nhận xét nó "hung hãn và đáng lo ngại". Tên của bộ sưu tập đề cập đến cuộc thanh trừng tàn bạo của các vùng cao nguyên Scotland bởi quân đội Anh vào thế kỷ 18 và 19, dựa trên tổ tiên người Scotland của McQueen. Trọng tâm của buổi biểu diễn nằm ở chất liệu ren. Ông đã tự tay nhuộm màu ren thành màu xanh lam đậm và màu xanh lá cây. Những người mẫu xuất hiện trên đường băng, với những trang phục được cắt rách tại những bộ phận nhạy cảm. Đoạn lịch sử trên là chất xúc tác buồn với ông. Cũng có thông tin cho rằng, bộ sưu tập này mang tính chất tự truyện bởi quá khứ của McQueen. May mặc là lối thoát của ông ấy, vì vậy Lee sử dụng quần áo như một pháp ẩn dụ để nói về những tổn thương và khó khăn mà ông đã phải đối mặt. Rất ít nhà thiết kế có thể kể một câu chuyện lịch sử và chấn thương cá nhân thông qua thiết kế của mình. Các tác phẩm nằm trong BST Highland Rape gây ra ít nhiều cuộc tranh luận về sự đoan trang, mẫu mực của Haute couture và ranh giới giữa thế nào là nghệ thuật và những gì đơn giản là phản cảm - nhưng thế giới thời trang lúc đó dường như vẫn chưa thể hiểu đủ.
(Highland Rape – 1995) Không có giới hạn nào trong các tác phẩm của McQueen cả: từ sex, thời kỳ Victorian, Gothic,... đến các chủ nghĩa lãng mạn, chủ nghĩa nguyên thủy,... đều là nguồn cảm hứng, và từ đó, ông tạo nên những sản phẩm mang đậm tinh thần McQueen, của ông và của chỉ riêng ông.
(BST Thu/Đông 2009) Những hình ảnh mang tính biểu tượng Những năm 90s, Lee dần trở nên quen mặt với đại chúng sau khi David Bowie mặc sản phẩm từ Alexander McQueen trên bìa album “Earthlings” và Bjork diện đồ từ Hãng trên bìa album “Homogenic”, cũng như thiết kế trang phục cho các chuyến lưu diễn của họ.
(David Bowie áo khoác Union Jack trên bìa album Earthling - ảnh chụp bởi Frank W. Ockenfels)
(Bjork trên bìa album “Homogenic”) Để làm được điều gì đó đặc biệt trong thời trang, bạn cần phải thay đổi phom dáng (silhouette), McQueen chơi đùa với silhouette từ những ngày đầu của ông trong ngành. "Tôi muốn trở thành người truyền tải một phom dáng nhất định hoặc một kỹ thuật cắt vải nào đó, để khi tôi mất và ra đi, mọi người sẽ biết rằng thế kỷ XXI được khởi đầu bởi Alexander McQueen" - Lee phát biểu. Vào năm 1994, trong bộ sưu tập "Nihilism" ("Chủ nghĩa hư vô"), McQueen đã chính thức giới thiệu với thế giới về “bumster”, hay quần cạp trễ. Đối với McQueen, phần gốc của cột sống là phần cơ thể thú vị nhất, những chiếc quần "bumster" chỉ đơn giản hoàn thành nhiệm vụ của nó là kéo dài phần cơ thể đó. Tất nhiên nó bị đánh giá là kỳ dị, giới phê bình lúc đó gọi tác phẩm của ông là "khủng khiếp" và gọi ông với cái tên "gã côn đồ của thời trang Anh" ("the hooligan of English fashion"). Bộ sưu tập "Nihilism" của McQueen, với một số người mẫu trông bầm dập và đẫm máu trong bộ quần áo xuyên thấu cùng chiếc quần "bumster", được nhà báo Marion Hume của tờ The Independent mô tả là "nhà hát của sự tàn ác" và "một buổi trình diễn kinh dị".
(Nihilism – 1994)
(Thiết kế quần bumster) Thế nhưng Madonna đã diện chiếc McQueen "bumster" trong một đoạn quảng cáo của MTV, và nhanh chóng, nó len lỏi vào vào văn hóa đại chúng và trở thành một sản phẩm vô cùng phổ biến đầu những năm 2000. Đôi bốt Armadillo, do ngôi sao nhạc pop Lady Gaga nổi tiếng trong video ca nhạc "Bad Romance", là một đôi giày cao gần 12 inch, kéo dài phần chân. Nó cũng biến bàn chân của phụ nữ thành móng vuốt tôm hùm. Đôi giày này đã xuất hiện trong buổi trình diễn cuối cùng của McQueen vào tháng 10 năm 2010, trong bộ sưu tập Plato's Atlantis (mùa Xuân/Hè 2010) bao gồm những đôi giày được lấy cảm hứng từ sinh vật trong “Alien” năm 1979 và những bộ quần áo khiến người mẫu trông giống như sứa.
(Lady Gaga trong thiết kế Armadillo)
(Plato's Atlantis - Xuân/Hè 2010) Không có giới hạn nào được đặt ra trong các buổi trình diễn của McQueen. Nhà thiết kế đã tạo nên sự khác biệt dưới sự va chạm và giao thoa từ low-art đến avant-garde, cùng như sự xen kẽ đặc trưng của ánh sáng và bóng tối tràn ngập trong các tác phẩm của ông. Năm 1998, trong BST "Untitled", với khung cảnh những hạt nước mưa rơi xuống, ướt đẫm người mẫu và cả trang phục. Màu vàng lộng lẫy và màu trắng tinh khiết hiện lên rực rỡ, giúp phô diễn toàn bộ hình thể người mẫu trong màn kết thúc show diễn.
("Untitled" – 1998) Năm 1998, BST Joan lấy cảm hứng từ Joan of Arc, người đã dẫn dắt quân đội Pháp chiến thắng trong trận chiến chống lại người Anh vào thế kỷ 15. Sau đó cô bị bắt, bị kết tội tà giáo và bị thiêu sống. Những ngọn đèn công nghiệp đu đưa một cách ma quái phía trên sàn catwalk khi các người mẫu bước xuống sàn catwalk, đeo dây chuyền, áo giáp làm từ kim loại mạ bạc, váy thanh lịch, bộ vest sắc sảo và áo khoác dài đến sàn. Khi kết thúc show diễn, một người mẫu đeo mặt nạ bước đến trung tâm của sàn catwalk khi một vòng lửa bùng cháy xung quanh cô.
(Joan – 1998) Năm 1999, chương trình “No. 13” của McQueen đã thực sự xác định công việc của nhà thiết kế và nghệ sĩ. Cái tên được chọn đơn giản vì đây là chương trình thứ mười ba ông ấy cho ra mắt. Nhưng vì mối liên hệ giữa con số với sự mê tín có lẽ cũng khiến McQueen quan tâm. Bộ sưu tập được lấy cảm hứng từ phong trào thủ công và nghệ thuật thời Victoria xoay quanh sự mất mát của quá trình sáng tạo của con người trong thời kỳ sau Cách mạng Công nghiệp. Những người bắt đầu phong trào yêu thích những đồ trang trí cầu kỳ và những tác phẩm phi thực tế có ý nghĩa như một tác phẩm nghệ thuật có thể mặc được hơn là một bộ quần áo đơn giản. Lý do khiến bộ sưu tập này trở nên gần gũi và thân thiết với trái tim yêu thời trang là vì Lee đã giới thiệu những tác phẩm là “nghệ thuật trình diễn”. Sáng tạo nổi bật nhất trong bộ sưu tập này là phân đoạn người mẫu Shalom Harlow một chiếc váy quây màu trắng trơn với chiếc thắt lưng trước ngực, đứng trên một bệ tròn xoay. Trong khi được quay xung quanh, hai cánh tay robot đã phun sơn màu vàng và đen neon lên chiếc váy, và thiết kế trên chiếc váy đã được tiết lộ trước mắt công chúng. Từ khoảnh khắc đó, báo chí và công chúng thời trang coi anh không chỉ là một nhà thiết kế mà còn là một nghệ sĩ chính thức!
(“No. 13” - 1999) McQueen luôn là một người lãng mạn, nhưng bộ sưu tập Voss của ông ấy tại show diễn Xuân/Hè năm 2001 đã cho thấy mặt tối của nhà thiết kế này. Bộ sưu tập trưng bày các sản phẩm may mặc được đặt trên các mô hình bên trong hộp kính, bối cảnh mô phỏng bên trong bệnh viện tâm thần. Voss là một bộ sưu tập bi thảm tuyệt đẹp, và thể hiện tâm trí của một thiên tài bị tra tấn qua bộ quần áo nhợt nhạt trong một khung cảnh ảm đạm.
(Voss – SS2001) Còn vô số lần McQueen khiến công chúng kinh ngạc, tiêu biểu như What a Merry go round mùa Thu/Đông 2001, tái hiện hình ảnh Kate Moss dưới dạng hologram form mùa Thu/Đông 2006,... và BST cuối cùng của ông, Plato’s Atlantis vào năm 2009.
(What a Merry go round AW01)
(Hình ảnh Kate Moss được tái hiện trong BST Widows of Culloden, AW06) Nếu Alexander McQueen là đứa con quái thú của ngành công nghiệp thời trang, thì một trong những người giúp truyền tải những tinh thần khác biệt và sự độc đáo của nó phổ biến hơn, qua các bức ảnh, chính là nhiếp ảnh gia Nick Knight. Gặp gỡ McQueen lần đầu tiên tại một bữa tiệc Giáng sinh của Vogue vào giữa những năm 90, tại San Lorenzo. Nick không phải là người thích tiệc tùng, và ông ấn tượng với McQueen vì Lee cũng vậy. Cơ duyên đó đã khiến họ trở thành bạn thân của nhau. Để rồi, Nick Knight, đã “bắt” được vô số các khoảnh khắc của những người mẫu trong tác phẩm của McQueen. Nick cũng đã thực hiện ảnh chụp chân dung McQueen vào năm 1998, miêu tả những khía cạnh gai góc và cả những mâu thuẫn của nhà thiết kế tài năng này qua ống kính của mình.
(Nick Knight chụp người mẫu Devon Aoki trong sản phẩm của Alexander McQueen vào năm 1997)
(Hình chụp Aimee Mullins trên DAZED năm 1998)
(Nick chụp Alexander McQueen vào năm 1998) Không chỉ ghi lại những khoảnh khắc bất hủ của Alexander McQueen những năm 1990s, Nick cùng SHOWStudio còn muốn phổ biến các di sản của người bạn quá cố, thông qua các phim ngắn "Unseen McQueen", kể những câu chuyện, kỷ niệm về McQueen và "Lee Alexander McQueen, 1969-2010" thực hiện bằng công nghệ 3D hiện đại, tái hiện lại các thiết kế huyền thoại của McQueen. Nick chia sẻ rằng muốn thể hệ trẻ được truyền cảm hứng cho giới thời trang và nghệ thuật, qua những di sản mà McQueen để lại.
(Hình ảnh từ bộ phim "Lee Alexander McQueen, 1969-2010") Một người bạn khác của McQueen, Lady Gaga cũng tiếp tục thắp sáng ngọn lửa di sản của Alexander McQueen khi cô xuất hiện trong bộ phim American Horror Story: Hotel. Vào mùa 5, tập 6 của chương trình, nữ ca sĩ đã diện một chiếc váy voan trắng xếp nếp tuyệt đẹp với vòng ngực được nạm bằng tay từ một trong những bộ sưu tập mang tính biểu tượng nhất của Alexander McQueen - BST mùa Thu/Đông 2008 mang tên “The Girl Who Lived In A Tree”.
(Lady Gaga với thiết kế của McQueen trong American Horror Story) Kết Sự nghiệp sáng tạo rực rỡ của Alexander McQueen được thể hiện qua tính nghệ thuật kỹ thuật của các thiết kế và cường độ ấn tượng trong các buổi trình diễn thời trang của ông ấy. Được đặt trên trên nghệ thuật trình diễn và sắp đặt tiên phong, những tác phẩm này cũng mang tính chất tự truyện một cách rõ ràng. McQueen không sợ hãi thách thức các quy ước của thời trang. Bản thân các thiết kế của ông ấy, thấm nhuần sự tôn trọng đối với nghề may của Anh, nghề thủ công thời trang cao cấp của Pháp và sản xuất tinh xảo của Ý, đã được đưa lên hàng đầu trong mọi danh sách mong muốn của các cửa hàng thời trang. Quần áo và các buổi trình diễn của McQueen không phải những sự vật vô tri vô giác, mà nó còn đưa người xem đến những trải nghiệm cung bậc cảm xúc khác nhau. Rất hiếm trong số các nhà thiết kế, ông đã nhìn ra ngoài những ràng buộc vật lý của quần áo đối với các khái niệm và trí tưởng tượng của nó. Alexander McQueen thua trận trong trận chiến với những con quỷ riêng của mình nhưng di sản ông để lại là vô giá. Tất nhiên, với những công trình và di sản mà McQueen để lại, không thể miêu tả tả không một bài viết ngắn ngủi. Dosiin Magazine mong bài viết phần nào đưa ra cho các bạn lượng kiến thức vừa đủ, để từ đây là nguồn cảm hứng giúp các bạn hiểu thêm về tượng đài thời trang quá cố.