Breakdance: diện đồ như bboy, bgirl

Dù cho bạn có là một vũ công hay không, có một sự thật rằng phong cách của các Bboy, Bgirl luôn có nét cuốn hút người khác. Đối với những breakdancer, thời trang cũng là một khía cạnh quan trọng trong bản sắc của họ.

Dosi-in · 2021-08-30 · Tin tức

Dù cho bạn có là một vũ công hay không, có một sự thật rằng phong cách của các Bboy, Bgirl luôn có nét cuốn hút người khác. Đối với những breakdancer, thời trang cũng là một khía cạnh quan trọng trong bản sắc của họ. (Một nhóm Bboy những năm 80s tại New York. Nguồn: 80scasualclassics) NGUỒN GỐC Breakdance là một trong năm trụ cột cơ bản của làn sóng hip-hop (bên cạnh MC, DJ, Graffiti và Knowledge - Kiến thức, sợi dây liên kết tất cả các yếu tố trong cộng đồng) nổi lên từ Quận Bronx, thành phố New York. Thời điểm những năm 70s tại New York, dưới tác động của sự suy thoái đô thị nghiêm trọng cùng ảnh hưởng của những rắc rối về kinh tế và chính trị khiến giá trị tài sản bị sụt giảm với hơn 40% diện tích South Bronx đã bị đốt cháy bởi chính các chủ nhà do hoặc bỏ hoang (từ năm 1970 đến năm 1980). Điều này còn được so sánh tương đương với một thành phố Châu Âu bị ném bom và sơ tán sau Thế Chiến 2, dẫn đến sự thay đổi lớn về văn hóa ở Mỹ. Và cùng với đó là sự ra đời của một thể loại âm nhạc mới, sinh ra từ đường phố và dành cho những đứa con của đường phố: hip-hop. Hip-Hop đã đứng lên bênh vực những thanh niên chịu thiệt thòi trong xã hội, bác bỏ trật tự của giới thượng lưu da trắng thời bấy giờ. Hip-Hop bắt đầu tạo nên làn sóng ảnh hưởng tại thành phố New York, lan rộng trên khắp nước Mỹ. Lúc này, âm nhạc và nghệ thuật được sử dụng như một công cụ để xây dựng và tái tạo những điều đẹp đẽ từ đống tro tàn. Đã có rất nhiều DJ làm rung chuyển NYC lúc đó bao gồm Grandmaster Flash, DJ Kool Herc và Afrika Bambaataa. Được mệnh danh là "The Three Kings", những tác phẩm âm nhạc nổi loạn này cùng những bộ tracksuits của họ gây tác động không nhỏ đến sân khấu âm nhạc tại Bronx, và thời trang B-Boy ngay sau đó. (DJ Kool Herc, Grandmaster Flash và Afrika Bambaataa) (Grandmaster Flash cùng bộ tracksuit trên sân khấu. Nguồn: 80scasualclassics) Với những bất ổn chính trị xã hội như thế, thay vì tập trung một nhóm để gây bất đồng, xung đột hay bạo lực, các "bboy crew" được thành lập để khiêu vũ, và vũ đạo là cách mà họ thể hiện tiếng nói của mình. Lúc này, các nhóm bboy khi tụ tập với nhau trông như một băng đảng, bởi họ sử dụng thời trang như một biểu hiện bên ngoài cho "tribe" của họ. Họ thể hiện sự tranh chấp các sàn diễn bằng khả năng sáng tạo. Các điệu nhảy đưa ra những lối thoát thay thế cho sự hiếu chiến, các trận đấu vật lý nhưng không hề bạo lực, đó là một trong những điều tích cực của Breakdance.
(New York City Breakers – 1983. Nguồn: 80scasualclassics)  Ban đầu, các bboy bắt đầu mặc một phiên bản thoải mái hơn của trang phục hàng ngày để biểu diễn. Họ chọn sự kết hợp dễ dàng giữa tất cao đến đầu gối, quần jean cắt xẻ và một chiếc áo thun trơn có dán tên phá cách ở phía sau. Một trong những xu hướng chính đầu tiên của thời trang Breakdancing là bộ tracksuit thể thao. Những thanh thiếu niên đóng bộ trong trang phục đến từ các thương hiệu như Kappa, Puma và adidas quen thuộc đã thống trị các đường phố và câu lạc bộ. Những nhóm nhảy như Rock Steady và Dynamic Rockers vào thời điểm đó là những người giỏi nhất trong lĩnh vực này. (Dynamic Rockers và Rock Steady Crew - 1981. Hình chụp bởi Frank Russo) (Nguồn hình: NYTimes) (Nguồn hình: allthatsinteresting) Chức năng cũng là một yếu tố không thể thiếu trong cách ăn mặc của các b-boy/b-girl. Do sự hoạt động liên tục của đôi chân cùng với các vũ đạo, các vũ công tìm kiếm những đôi giày có trọng lượng thấp, độ bám tốt và độ bền khi chịu áp lực lên đế. Những lựa chọn về giày dép như Puma Clydes hoặc Suedes, Nike Cortez, Converse All Star và adidas Gazelles đều là các sản phẩm mang tính biểu tượng theo thời gian, và cũng là cầu nối giúp đoàn kết các vũ công lại với nhau. Những chiếc nón đóng vai trò bảo vệ khi breaking-dancer thực hiện các động tác yêu cầu phần đầu tiếp xúc với mặt đất. Những chiếc mũ trucker, nón đến từ thương hiệu Kangol luôn được yêu thích trong tổng thể bộ phục trang. Nếu quan sát các bboy/bgirl thường xuyên, bạn hẳn đã bắt gặp ít nhất một lần xuất hiện hình ảnh chiếc khăn bandana được họ sáng tạo theo muôn màu muôn vẻ khác nhau. Trong đó, thường xuyên nhất là choàng khăn dưới mũ, phần vì giảm bớt sự khó chịu của vải nón trên tóc (nhất là chiếc mũ với cấu tạo các phần viền bên trong) phần vì tình thời trang của nó. Những chiếc vòng đeo cổ tay (wristband) làm từ chất liệu vải hay headband cũng được sử dụng thường xuyên. (Nguồn hình: i-D) Khi nước Mỹ đến gần cuối những năm 80 và đầu những năm 90, hip-hop đã phát triển theo cấp số nhân và ngày càng thu hút các phương tiện truyền thông đại chúng. Các nghệ sĩ như Public Enemy và Run DMC tiếp tục dẫn đầu xu hướng. Các bộ phim khiêu vũ cổ điển của thập niên 80s bao gồm Wild Style, Beat Street và Flash Dance đã đưa B-Boying lên vị trí cao trên các phương tiện truyền thông toàn cầu. Sau đó, sự phát triển của MTV và các chương trình như Show You Think You Can Dance đã khiến breakdance trở nên vô cùng phố biến với văn hóa đại chúng. Gần đây nhất, loạt phim "The Get Down" và "Hip-Hop Evolution" của Netflix cũng góp phần phổ biến phong trào được đánh giá cao trên toàn cầu này. Từ những gì đã từng là một nền văn hóa truyền miệng, ngày nay B-boying đã trở thành một cơn sốt trên internet. Với sự nổi tiếng mình trên các đài truyền thông và các kênh mạng xã hội, không thể phủ nhận sức hút của nền văn hóa phụ này. Breaking-dance đã ăn sâu vào xã hội của chúng ta đến mức nó đã trở thành một bộ môn chính thức tại Thế vận hội Olympic 2024 tại Paris. (Các cảnh cắt từ "Beat Street") (Break-dancers tại Washington Square Park - 1984. Nguồn: NYTimes) B-boy ngày nay ăn mặc khác với b-boy những năm 80s, nhưng có duy nhất một điểm không đổi, đó là sự "tự do". Những b-boy, b-girl từ những năm 80s hay thiên niên kỷ mới, đến thời điểm hiện tại. Dù là đóng mình trong một bộ tracksuits, hay dùng chung một kiểu "quần thụng", thứ khiến họ luôn tỏa sáng chính là phong cách độc đáo của mỗi người. Tương tự như một bài nhảy, có thể có những động tác giống hệt nhau, nhưng với mỗi cá thể riêng biệt thì cách mà họ thể hiện điệu nhảy đó đều khác nhau. Đó là tính "cá nhân". (Gorilla crew) (Bgirl Ayumi Fukushima) TẠI VIỆT NAM Breakdance là một nền văn hóa du nhập tại Việt Nam. Vào đầu những năm 2000, nếu hỏi lý do vì sao giới trẻ yêu thích hip-hop, hay cụ thể hơp là b-boying, hẳn câu trả lời sẽ đồng nhất với mọi tín đồ yêu mến bộ môn này trên toàn thế giới: sự tự do, thoải mái thể hiện bản thân trên từng bước nhảy. Tại Việt Nam, một trong những xuất phát điểm đầu tiên là âm nhạc. Sự đổ bộ của làn sóng Hallyu, kéo theo sự phát triển của các kênh âm nhạc quốc tế như MTV khiến giới trẻ say đắm. Sau đó là sự ra đời của loạt phim như Bước Nhảy Xì Tin của Việt Nam. Và tất nhiên, cũng là từ ảnh hưởng của chương trình So You Think Can Dance. Ảnh hưởng với văn hóa đại chúng khiến breakdance quen mặt, nhưng để thu hút được các bạn trẻ say mê luyện tập theo các vũ đạo thì căn bản vẫn là do nút cuốn hút của chính breakdance. (Outfit từ Bước Nhảy Xì Tin) (Hình từ từ phim Sài Gòn Yo!) Với thời trang, "diện theo phong cách b-boy/b-girl" hơn 10 năm trước là sự quen thuộc đến từ các thương hiệu Evisu, Ecko, DOPE,... Tất nhiên, không thể thiếu "nền văn hóa mặt đất" là những đôi sneaker quen thuộc của các ông lớn Nike, adidas. Ngày nay, vẫn có các bạn trẻ yêu thích và săn tìm các sản phẩm này, một phần do sự tôn trọng dành hồi ký ức quen thuộc của các thế hệ 8x 9x Việt Nam, phần khác vì giá trị sưu tầm của nó đã thu hút các dân chơi OGs. (Hình ảnh của Nhật Minh Nguyễn tại group Vietnam Evisu Old School) Thời điểm hiện tại, khó mà có thể định nghĩa "phong cách breaking" trong vài dòng chữ. Sự cởi mở về tư duy của giới trẻ cũng như sự tiếp cận nhanh chóng với thời trang đồng nghĩa với việc tủ quần áo của các bboy/bgirl được đa dạng hóa hơn trước kia rất nhiều. Đó có thể là chiếc áo đến từ bất kỳ một thương hiệu đường phố nào đó mà họ thích, chiếc quần bền bỉ họ mặc có thể là từ một Hãng chuyên sản xuất đồ workwear như Carhartt hay Dickies, cũng có thể là một chiếc quần short đến từ local brand Việt Nam. Thời gian trôi qua cũng là lúc thứ phát triển theo nó, các b-boying ngày nay nhấn mạnh vào việc di chuyển và thả lỏng với nhịp độ linh hoạt, bắt beat nhanh, nhiều tầng uyển chuyển, khác với phong cách của hai thập kỷ trước, nó đòi hỏi sự tự do di chuyển ở phần trên của cơ thể, vì vậy ngày nay quần áo rộng thùng thình ít phổ biến hơn (mặc dù đôi khi quần vẫn rộng thùng thình). Các vũ công xuất phát từ đường phố thì luôn yêu thích sự độc đáo, nét riêng biệt không chỉ được thể hiện trong bản sắc điệu nhảy mà còn qua cách lựa chọn trang phục. Nhiều người yêu thích các Hãng streetwear tiếng tăm như Stussy, Supreme, nhưng cũng có các bạn sẵn sàng diện trang phục từ các thương hiệu cao cấp hơn, miễn là nó giúp họ nhảy được. Và một số khác, muốn thể hiện cả tư duy thời trang khác biệt của mình trong những món đồ thriftshop/second-hand. Đôi khi đó là những món đồ si giá rất rẻ được họ săn được tại các chợ, nhưng đôi khi đó cũng là những món hàng second-hand có giá trị văn hóa lâu đời. Nhưng tất cả, tất cả những điều này đều được các bboy/bgirl biến tấu theo cách rất riêng của họ, nó cuốn hút tựa như điệu nhảy của họ vậy. (Outfit từ IG @bboy_lichu) (Outfit từ IG @bgirlflavor) (Outfit từ IG @sinzart) MẶC THẾ NÀO ĐỂ CÓ PHONG CÁCH BREAKDANCE? Vậy nên, với câu hỏi "Làm thế nào để diện đồ như một B-boy, B-girl?", bạn có thể lựa chọn các thương hiệu tương tự, lựa chọn hình mẫu breaking-dancer để học cách mặc đồ tương tự, nhưng để bản thân không bị lu mờ, thì điều đó phụ thuộc vào bản thân bạn. B-boying xuất phát từ đường phố, mà đường phố thì tự do, thế nhưng làm gì có công thức nào cho sự tự do? Nếu có, họa chăng đó chính là "be yourself". Chỉ cần bản thân người vũ công cảm thấy thoải mái với trang phục và sản phẩm may mặc giúp nói lên phần tính cách của người mặc, vậy là được. Thế nên, hãy "be yourself" - là chính bản thân bạn và khiến cơ thể tự tin, thoải mái với trang phục mà mình lựa chọn.

Hashtag