Công thức thành công của Supreme – Kỳ 02
Nhằm tiếp tục Series trước, Dosiin Magazine xin viết tiếp về một trong những điều tạo nên sự thành công của Supreme - "The King of Streetwear".
Dosi-in · 2021-06-03 · Tin tức
Nhằm tiếp tục Series trước, Dosiin Magazine xin viết tiếp về một trong những điều tạo nên sự thành công của Supreme - "The King of Streetwear". TÍNH ĐỘC LẠ ĐẾN TỪ KẺ THỨ BA, TỪ VĂN HÓA, TỪ SỰ GẦN GŨI. Supreme không "Unique" trong sản phẩm nhưng lại "Quái chiêu" trong các tiếp cận khách hàng trong sản phẩm của mình. Chúng ta chẳng bao giờ và cũng chẳng nên "kỳ vọng" về tính thời trang cầu kỳ như những high-end, luxury fashion brand mà các bạn hãy tôn thờ cả. Supreme là Skatewear brand, nên toàn bộ sản phẩm sẽ chỉ quay quanh hệ sinh thái "Trượt ván" - skater mặc gì để trượt thì Supreme sẽ bán thứ đó. Áo tee, quần, caps, thắt lưng... Rất đơn giản, rất đường phố.
(Sean Pablo) Nhưng đó dường như là điều chưa đủ để tạo nên sự thành công của Supreme. Cái gì ta không có thì ta vay mượn, cái gì ta không có thì ta lấy thêm từ người khác. Copy/Châm biếm hay cảm hứng, tất cả đều xoay chuyển ngay trên đường phố. Từ những bài hát được remix/mashup lại, đến những bức tranh graffiti dựa trên những sự kiện có thật hay các thông điệp đang diễn ra ngoài kia. Đường phố không cao sang, không nể nang và cũng chẳng sợ bất kỳ 1 ai. Nhưng nó là đời sống hàng ngày - phi thương mại, câu chuyện để thuyết phục một người nào đó bỏ tiền ra mua một thứ "trông thật ngớ ngẩn", "trông thật buồn cười" nhưng lại vô cùng gần gũi với họ. Supreme đã làm được và thành công với điều đó. Bạn có bao giờ nghĩ rằng bạn sẽ bỏ tiền mua một cục gạch về để trưng bày không? Tất nhiên là không. Nhưng, viên gạch đó được nung cùng chữ Supreme phía trên - câu chuyện đó lại là hoàn toàn khác.
(Cục gạch Supreme) Bạn hay ăn bánh Oreo theo công thức “Xoay bánh - nếm kem - chấm sữa” và có thể nghiến cả 1 thanh bánh trong 1 phút 30 s nhưng chấp nhận bỏ một số tiền để mua 1 pack Oreo Supreme màu đỏ chói mà không dám ăn. Chỉ dám chưng?
(Bánh Oreo Supreme) Cái gì kẻ khác chưa nghĩ ra hoặc không dám làm thì Supreme lại làm. Có kẻ chửi, có kẻ kêu khùng - kêu điên nhưng suy cho cùng, sự quan tâm và độ nghiện của những con chiên Supreme chỉ có tăng thêm mà thôi. Ở thời kỳ 4.0 bội thực thông tin và lý thuyết như thế này, con người ta mệt mỏi bởi những con số, những bài học. Thứ họ cần là 1 thứ gì đó đi ngược lại những luân thường đạo lý, những công thức khuôn mẫu và Supreme cho họ cảm giác đó.
Cái cảm giác này được cộng hưởng bởi “Sự điên” của Supreme. Những người mua sự điên của Supreme sẽ thành những kẻ điên "thái quá" trong mắt nhiều người. Người ta quan tâm, người ta nể, người ta chửi những kẻ điên đó - mang tới fame và độ quan tâm trong thế giới social network. Và đó là điều thỏa mãn những kẻ điên đó - thứ mà các thương hiệu thời trang thông thường không làm được. Tâm lý thỏa mãn trong 1 khoảng thời gian nhất thời sẽ thuyết phục những người này yêu Supreme hơn, nghiện Supreme hơn.
NHƯNG - NÓ ĐIÊN, mà phải gần gũi với người dùng. Tức là họ cảm thấy được sự thú vị, sự quen thuộc trong từng sản phẩm mà họ sở hữu mà người khác cũng cảm nhận được điều đó. Đó là lý do vì sao Supreme rất chịu khó hợp tác với các hãng nội thất, phụ kiện - nếu các bạn để ý toàn bộ đều là những thứ xung quanh ta (Ghế, bàn, bóng...) và điều khác lạ chỉ là màu đỏ - trắng cùng logo tiêu biểu của Supreme cùng với mức giá trên trời. Nó tạo thành thương hiệu và sự thành công của Supreme khi thỏa mãn được thói "điên" của rất nhiều người, đặc biệt là giới trẻ hiện nay.
Để giải thích cho điều này, chúng ta sẽ lấy dẫn chứng từ một người cũng vô cùng nổi tiếng trong giới thời trang và streetwear. Được mệnh danh là kẻ tiên phong đưa Streetwear trở thành khái niệm "Cao cấp" - Luxury, Demna Gvasalia/ Giám đốc sáng tạo của Balenciaga, founder của Vetements/ đã nói một điều như thế này: "The luxury product has changed, unfortunately, in my opinion. The emphasis has gone from quality and craftmanship into the uniquenesss of the product" "Những sản phẩm cao cấp đã thay đổi, thật không may, đó là điều mà tôi đã luôn nghĩ tới. Điểm nhấn của chúng đã không còn là chất lượng, là đường kim mũi chỉ mà trở thành sự độc lạ của sản phẩm". Thế hệ trẻ trong giai đoạn 2017-2020 đang tìm kiếm những thứ gì độc lạ, ngầu để khiến họ trở nên đặc biệt hơn so với người khác. Thứ mà những haute couture, high-end fashion kiểu cũ không thể đáp ứng được hoặc ngay cả chính giới trẻ cũng chưa hiểu về điều đó. Chưa biết nên chưa yêu, thay vào đó - sự ăn xổi ở thì trong suy nghĩ và tinh thần đã là bổ trợ cho việc cần những thứ "Độc ngay trước mắt, Lạ ở ngoài kia". Sự thành công của Balenciaga dưới thời Demna, sự thành công bởi sự "Chó điên" của Supreme là minh chứng cho điều này.
ĐỘC LẠ ĐẾN TỪ NHỮNG NGHỆ SĨ Supreme "vẫn luôn đường phố" trong cái cách chọn các nghệ sĩ collab/hợp tác cùng mình. Dù có lúc vẫn là "Money talk" với các thương hiệu lừng danh nhưng không hiếm lần Supreme hợp tác với các nghệ sĩ đường phố, những họa sĩ, những tác giả "không đại chúng". Nghĩa là họ có thể nổi tiếng ở vùng của họ, của đất nước họ nhưng nói về độ phổ cập đại trà thì không. So với một thương hiệu nổi tiếng toàn cầu thì việc này khá "Nguy cơ cao và tiềm ẩn" vì mindset của nhiều thương hiệu và có cả local brands Việt Nam là "Không bán được đồ". Nhưng, một lần nữa "Supreme don't give a F*CK". Cái Supreme cần đó là "Văn hóa", đó là sự "Unique" "Độc" và "Lạ". Điều này không đến từ xu hướng thời thượng - nó đến từ bản chất của "Con người", của thứ "Con người" tạo ra - đó là "Tinh thần" "Culture". Có ai sẽ nghĩ một thương hiệu nổi tiếng làm đồ liên quan đến việc "Thủ dâm" và "Tình dục" chứ, có đấy: Supreme x Toshio Maeda. Toshio Maeda là một họa sĩ truyện tranh hentai nổi tiếng của Nhật Bản.
Nghe có vẻ đi ngược "Luân thường đạo lý" với nhiều nước nhưng thời kỳ 4.0 mà, không lên quần áo thì chúng ta cũng truy cập "web đen" hàng ngày đúng không. Hãy sống với đúng những gì mà chúng ta làm, đừng đeo lớp mặt nạ đạo đức giả mà bọn high-end fashion đang làm nữa. Thế mạnh này của Street/ của Streetwear đã được Supreme khai thác và tạo nên thành công của thương hiệu. Các nhà thiết kế cao cấp cũng có thể làm điều tương tự như vậy. Nhưng với họ, nghệ thuật và sức ép từ tên tuổi thương hiệu không cho phép họ quá "Lõa lồ", "Thẳng như ruột ngựa" mà phải thêm một chút ít, thêm 1 sự thiết kế, thêm 1 tí này - 1 tí nọ. Và thời trang đó, không phải ai cũng mặc được. Supreme thì "Punch in your face" "Đấm thẳng vào giữa mặt của bạn". Và kẻ nào liều thì kẻ đó thành công.
Nhưng - nó lại càng làm vững chắc cho sự "Quái chiêu" của Supreme. Tâm lý thích "độc, lạ, mới mẻ" của giới trẻ được Supreme thỏa mãn bằng cái máu chơi bời ở trên. Bên cạnh đó, họ cũng giúp giới trẻ biết thêm được những nghệ sĩ đường phố, những nhân tài ẩn danh với tầm nhìn nghệ thuật của họ. Nó lại quay về vấn đề "Cộng đồng" đã được đề cập phía trước. Để rồi, người thích Supreme vì độc lạ lại thích Supreme hơn. Người yêu thích các nghệ sĩ kia thì cảm thấy tự hào vì sản phẩm từ artist mà họ yêu lại lên được 1 sản phẩm thời trang đến từ một hypebrand. Và từ lúc nào không biết, họ lại có thiện cảm với thương hiệu này - sẵn sàng mua đồ của thương hiệu này và một cách khéo léo, quy mô kinh doanh của Supreme lại nới ra thêm 1 chút nữa. Tích tiểu thành đại - và đó là thành công của Supreme.