Vô danh - Xu hướng của thời trang đường phố?

Vô danh, không có nghĩa là lowkey.

Dosi-in · 2021-08-14 · Tin tức

Vô danh, không có nghĩa là lowkey. Đây theo mình chính là hướng mà thị trường Việt Nam sẽ thay đổi còn ở nước ngoài – việc này đã diễn ra vào khoảng trong suốt năm 2020. Dịch bệnh diễn biến phức tạp với sự trở lại của chủng Delta đang hoành hành nhiều nơi (Đặc biệt là tại khu vực Đông Nam Á) đã hạn chế khá nhiều về sự phát triển của nền công nghiệp thời trang. Đặc biệt hơn đó là sự thay đổi về thói quen của người dùng, sự hào nhoáng của thời trang đường phố ở các thương hiệu lớn đã thoái trào và lùi mình về phía sau để sự “Vô Danh” lại trở lại trên những cung đường, những con phố của các kinh đô thời trang. Vô danh, nghĩa là sao? Vào khoảng năm 2017-2018, nền công nghiệp thời trang dưới sự tác động của cơn sóng “Streetwear”. Đi kèm theo đó là sự say mê đến cuồng si từ giới trẻ về những thương hiệu thời trang nổi bật lúc đó. Có một xu hướng mang tên là “Logomania” và “Bigtext/Biglogo”, “Big graphic” với sự vượt trội về cách thể hiện brand-name (Tên thương hiệu) ra bề mặt của các sản phẩm thời trang. Lúc đó, người ta yêu thích việc “khoe” (flex/show-up) rằng tôi đang mặc món đồ của thương hiệu này. Tâm lí là tôi muốn người ta phải biết tới điều đó. (Hình ảnh từ Seoul Fashion Week 2017) (Hình ảnh từ New York Fashion Week 2017) Trên các sự kiện như tuần lễ thời trang lớn và nổi tiếng vào khoảng thời gian “hoàng kim của streetwear” đã xuất hiện rất nhiều những hình ảnh như vậy. Việt Nam, cũng không nằm ngoài luồng đó khi mà khá đông thị trường cũng ưa chuộng việc mang “một tên thương hiệu nào đó” xuất hiện lên trên trang phục. Vô danh, là 1 khái niệm “Cũ mà không hề cũ” khi mà những người yêu thời trang hay chí ít là những người đang theo đuổi ngành công nghiệp này thể hiện ra vào khoảng năm 2020 và tiếp tục sẽ đóng vai trò quan trọng trong 2021. Vô danh hoàn toàn trái ngược với những kiểu thiết kế “logomania”, “text”, “Graphic”. Giờ đây người xem sẽ chỉ thấy được những món đồ “Không biết tên” “Không biết của thương hiệu nào” rõ ràng trên các tuần lễ thời trang nổi tiếng. (Lemaire) (Peter Do) Hình ảnh đó đã minh chứng cho một điều rằng người dùng đã dần thấm mệt khi “gồng gánh” trên mình những chiếc logo to, những graphic màu sắc mà lại chuyển về sự đơn giản như những ngày đầu chập chững biết tới thời trang. Khi các bạn mang một chiếc áo/chiếc quần sử dụng quá nhiều graphic và logo trên đó. Nó sẽ tạo ra cảm giác “nặng”, nặng trong ánh nhìn cũng như nặng trong cách tỉ lệ phối đồ của. Design/thiết kế của logo, graphic sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến việc tỉ lệ trang phục các bạn mặc lên người như thế nào. Và cũng từ đó – hạn chế đi tính sáng tạo trong outfit của mọi người. Cái sự sáng tạo đó ở đâu, đó là màu sắc của trang phục, layer mà bạn phối và chi tiết của các món đồ mà bạn mặc. Quay lại sự đơn giản mà lại không hề giản đơn, yếu tố tinh tế được dựa vào những thứ “thuần” thời trang hơn là chỉ những logo thương hiệu. (Nguồn hình: Vogue) Thật vậy, nhìn vào các tuần lễ thời trang gần đây và dựa trên hình ảnh của các tạp chí thời trang lớn vào các mùa SS-FW20, SS-FW21 thì có thể nhận thấy một điều rõ ràng rằng: “Đã không còn big logo, big graphic hay nói rõ hơn là chúng ta sẽ biết ngay họ đang mặc thương hiệu gì”. Sự “Vô danh” đến từ những người yêu thời trang được thể hiện bằng cách nhận thức của người xem. Nếu không có 1 chú thích hay nền tảng tìm hiểu về thời trang thì hẳn không dễ dàng gì để biết họ mặc của thương hiệu nào. Và lúc đó, cái thứ mà chúng ta nhìn “rõ nhất” – “sâu nhất”, đó là màu sắc của bộ đồ, cách họ phối đồ, chất liệu của sản phẩm (Là satin? Là corduroy hay là cotton,denim?), Layer họ ra sao? Sự tương phản màu sắc giữa lớp trong và lớp ngoài như thế nào. “Tính định danh” đã bỏ ra lớp ngoài thay bằng sự “vô danh”, muốn hiểu rõ thì phải vào có nền tảng, có kiến thức. (Hình ảnh từ Paris Fashion Week 2021) (Hình ảnh từ Sydney Fashion Week Resort 2022) Ở Việt Nam – nếu cùng theo dõi sát sao các bạn trẻ hay những người “thực sự đam mê” thời trang và đầu tư đúng mực để thể hiện bản thân thì việc này đã diễn ra trong 1 khoảng thời gian không lâu rồi. Đó là “Sự vô danh trong sản phẩm” – mặc dù nhiều khi món đồ đó rất hiếm, rất mắc hay của thương hiệu nổi tiếng. Nếu bạn ấy không nói tên thì cũng không quá nhiều người biết tới tên. (Nguồn hình: IG @hungxquoc) (Nguồn hình: IG @yung_cigar) (Nguồn hình: IG @vienxnguyen) Vậy khi không biết tên, làm sao biết nó là món đồ của ai – như thế nào? Mỗi nhà thiết kế, mỗi thương hiệu đều có một “DNA – tính đặc trưng riêng” trong các sản phẩm của họ. Đó là form dáng, chi tiết, màu sắc chủ đạo mà thông qua bao nhiêu collection – người ta đã biết rằng tầm nhìn hay tuyên ngôn thời trang của họ là như vậy. Cũng là 1 chiếc quần bình thường – nhưng quần của Raf Simons khác quần của Helmut Lang, quần của Celine khác quần của SLP. Detail khác, cách thể hiện khác. Nói rõ ràng là “Vô danh” nhưng giống như các “Hitman” – nhìn là biết. (Nguồn hình: IG @illyagoldmangubin) (Nguồn hình: IG @m_nuwgobb_f) (Nguồn hình: IG @doxpeter) (Nguồn hình: IG @11rude) Điều này tốt cho cộng đồng sao? Với sự “Vô danh” này và nếu nó ảnh hưởng mạnh mẽ hơn tới những người yêu thời trang tại Việt Nam và đặc biệt là các local brands, thì nó sẽ nâng tầm cảm thụ thời trang đường phố của mọi người lên một bậc. Bạn quá yêu thích 1 fits mà bạn chẳng biết gì về thương hiệu mà fits đó đang thể hiện. Bạn thích nó vì cái form, cái chất liệu của nó chứ – ban -đầu – không – phải-là-thương-hiệu-mà-nó-đang-mang (Vì nhiều người mua vì brandname – tên thương hiệu). Bạn phải tìm hiểu, tìm kiếm về thương hiệu đó cho thỏa cái lòng tò mò với “Sự vô danh” của nó. Và khi đó, kiến thức và tình yêu thời trang của chúng ta – lại tăng lên một bậc.

Hashtag