Ăn cắp chất xám - Điềm báo về ngày tàn của nền thời trang Việt Nam

Câu hỏi “Tại sao” to đùng được đặt ra ở đây và liệu chúng ta, những người đam mê thời trang chân chính có thể làm gì để ngăn chặn vấn đề này không?

Dosi-in · 2021-05-19 · Bài viết dự thi

Thời trang đang dần trở thành một công cụ để thể hiện bản thân, thể hiện cá tính, bộc bạch những suy nghĩ, những cái “tôi” ở trong mỗi con người mà không cần phải nói ra thành lời chứ không dừng lại ở mục đích thuần túy của chúng là che chắn bản thân. Và dường như câu nói “Khi tôi khoác lên những bộ cánh đẹp, dường như tôi trở thành một con người khác” trong bộ phim High and Low của Nhật đã tóm gọn nhận định trên. Nắm bắt được nhu cầu diện đẹp, thể hiện cá tính của bộ phận giới trẻ Việt Nam hiện nay, càng ngày càng nhiều local brand mọc lên như “nấm sau mưa”. Nhưng, số lượng không đi kèm với chất lượng và hậu quả của nó là những local brand đạo nhái, thiếu chiều sâu về thiết kế. Mỉa mai thay, chính những hãng này lại được đón nhận rất nhiệt tình bởi giới trẻ Việt. Câu hỏi “Tại sao” to đùng được đặt ra ở đây và liệu chúng ta, những người đam mê thời trang chân chính có thể làm gì để ngăn chặn vấn đề này không? Nguyên nhân và giải pháp Phần lớn những local brand “đạo nhái ý tưởng” này thường có chiến lược marketing cực tốt, một túi tiền khổng lồ và đội quân fandom hùng hậu. Mỗi khi một hãng local đang rất hype nào đó tung một sản phẩm bất kì và cộp mác “limited edition” thì y như rằng đã có những hàng dài khách hàng line up trước store trong hàng giờ đồng hồ chỉ để sở hữu sản phẩm. Sau đó thì trên Facebook hay là Instagram sẽ nhan nhản những bài viết bán lại sản phẩm đó với cái giá trên trời (hàng triệu cho đến hàng chục triệu đồng). Điều này cũng dễ hiểu thôi khi thị trường resell và retail luôn luôn song hành cùng với nhau. Tuy nhiên, chính những con người này đã vô hình chung gia tăng “nhiệt” của sản phẩm và rộng ra, là của brand. Song hành cùng hype là ngân sách khổng lồ, đi kèm với chiến lược marketing bài bản. Trong thế giới “cá lớn nuốt cá bé” như hiện nay thì có tiền sẽ giải quyết được mọi việc. Mỗi khi một local brand nào đó gặp phốt hay những gì ảnh hưởng đến uy tín của hãng thì họ sẽ tung tiền để ém nhẹm đi chuyện đó. Ngoài ra với đội ngũ marketing tốt đi kèm với khả năng giải quyết khủng hoảng bài bản và fandom hùng hậu thì che mờ mắt những người tiêu dùng là điều dễ dàng hơn bao giờ hết. Thậm chí, những local brand này còn tận dụng triệt để những loyal customer để sẵn sàng bảo vệ hay thậm chí là xúc phạm những con người ở bên kia chiến tuyến. Một số local brand đạo nhái ý tưởng mà chúng ta có thể tìm thấy được và kể tên là SWE, Bobui hay là Heyyou ,… Có lẽ những founder của những local brand này quá lười tư duy, chỉ muốn trục lợi cá nhân với cách thức nhanh nhất có thể hay thâm chí họ tiếc tiền để thuê những designer có khả năng về để làm giàu thiết kế. Ngoài ra những Influencer cũng góp phần không nhỏ vào việc khuyến khích hay quảng bá cho việc đạo nhái hay ăn cắp ý tưởng như Chi Pu hay Benjamin Tran. Vào năm 2020, Mnml La đã dính phốt đạo nhái quần 3500$ Chrome Hearts khi bê nguyên thiết kế vào trong sản phẩm của mình. Những local brand hay rộng ra là những global brand đạo nhái này dường như đã tận dụng câu nói “A GOOD ARTIST COPY, GREAT ARTIST STEAL” và sử dụng sai cách khi những hãng này đã bê nguyên ý tưởng (gần như là 100%) lên sản phẩm và gọi hành động này là “inspired”. Người ta có câu “con sâu là rầu nồi canh” cũng chẳng sai khi chính những hành động này đã làm xấu mặt cả 1 nền thời trang của Việt Nam trong giới mộ điệu và bạn bè quốc tế, làm ảnh hưởng cả những hãng trong nước chất lượng,có chiều sâu về thiết kế như Môi Điên, 23September, Dawnbyd.hwang. Tuy nhiên, dù không ngăn chặn được nhưng chúng ta có thể góp 1 phần công sức vào việc giáo dục nhưng cá nhân mới bước chân vào thời trang hay những con người ở bên kia chiến tuyến bằng việc đấu tranh, giáo dục bọn họ để có thể ủng hộ hay mua sản phẩm của những local brand độc nhất trên kia. Ngoài ra, những cá nhân yêu thích thời trang bằng cả con tim có thể trau dồi kiến thức để có thể tự lập ra những hãng ‘Made in Vietnam” với những sản phẩm mang dấu ấn bản thân để làm gương cho những local brand đi sau. Trở thành người tiêu dùng thông thái cũng rất quan trọng khi ngăn chặn việc tiếp tay cho kẻ xấu. Kết luận Cá nhân, mình là một người yêu thích thời trang từ năm 16 tuổi và đến bây giờ đã là 5 năm. Mình luôn muốn ủng hộ những hàng quần áo “made in Vietnam” và luôn luôn muốn cộng đồng này phát triển đến mức hưng thịnh để khi ai nhìn vào cũng phải hãnh diện. Tuy nhiên, phát triển không đi đôi với ăn cắp và đạo nhái ý tưởng vì mình nghĩ đây là hình thức trục lợi cá nhân dưới danh nghĩa “vì người Việt” và chính những hành động này đã tiếp tay cũng như báo hiệu cho “ngày tàn” của cả nền thời trang Việt Nam.

Hashtag