Đạo nhái thời trang và sự thờ ơ của người tiêu dùng

Tác phẩm của họ là những hình vẽ mà bạn muốn họ vẽ lên người, nó gần như là copy-past hình vẽ gốc vậy nó có phải là “đạo nhái” không?

Dosi-in · 2021-05-21 · Bài viết dự thi

“Good works ain’t cheap and cheap goods ain’t worked”- là một câu nói mà tôi nhặt được trông một của tiệm xăm, một nơi mà nghệ thuật sẽ được in vào tận cơ thể bạn. Tác phẩm của họ là những hình vẽ mà bạn muốn họ vẽ lên người, nó gần như là copy-past hình vẽ gốc vậy nó có phải là “đạo nhái” không? Câu trả lời là có, nó là môt hành động copy-past không hơn không kém. Nhưng sở dĩ nó không bị lên án là bạn chấp nhận và muốn nó được vẽ lên người mình. Hành động đạo nhai hay ăn cắp trong thời trang cũng hoạt động tươnh tự như vậy. Những món hàng được làm ra để buôn bán, vậy nguyên nhân từ đâu mà những kẻ này lại sẵn sàng bán rẻ lương tâm minh đến vậy, ở đây tôi sẽ chỉ ra hai nguyên nhân: sự lười biếng và những người tiêu dùng tham lam. Động lực của những nhà sáng tạo bất lương: Một ý tưởng trong kinh doanh không bao giờ sai: có người mua thì mới có người bán, cung và cầu phải đi chung với nhau như hai mặt trên một đồng xu và cũng như cái đúng và sai vậy. Chúng thật mỏng manh và mơ hồ, ta phỉ bán chúng nhưng rồi lại quay về với chúng, như cái cách mà tẩy chay fast fashion nhưng rồi khi muốn mua thứ gì đó, ta lại tìm đến chúng đầu tiên. Những hành động tưởng chừng như khó hiểu này thật ra lại đến từ chính chúng ta, những người tiêu dùng. Thật không khó để bắt những người tiêu dùng với tâm lý ham rẻ mà không màng đến chất lượng, họ tự nhủ bản thân là “ quần áo để mặc thôi nên không cần phải cầu kỳ hay tốt làm gì”, hoặc “mua tạm rồi sẽ minh sẽ thay mới sớm thôi” nhưng sớm thì chẳng biết bao giờ vì trending thời trang cũng biến động không khác gì sàn chứng khoáng vậy. Và thế là những lỗ hỏng này được khai thác bởi những kẻ trộm, những kẻ mang danh là “nhà sáng tạo” nhưng thật ra lại không khác gì nô lệ của đồng tiền cả. Ăn cắp hay chỉ là những ý tưởng thay thế ? Giá rẻ và đắt sẽ đi đôi chất lượng tốt hay tệ, nhưng vì mức thu nhập và nhu cầu là đối nghịch nhau. Người tiêu dùng từ thế hệ X đã luôn yêu cầu những món đồ đẹp nhưng phải rẻ, vì thế mà những hàng nhái hay ăn cắp ý tưởng mới được sinh ra chỉ để trá hình và sống ẩn dật trong nhu cầu mua sắm của người dân. Xung quanh chúng ta luôn có những sản phẩm giống nhau hoặc gần giống, có lẽ sự khác biệt ở đây là nằm ở chất lượng hay ai là người đã sáng tạo ra nó trước. Bạn sẵn sàng bỏ ra tiền triệu cho một chiếc áo Drew House X Justin Bieber hay hàng nhái của eleven; một đôi Alexander McQueen giá $640 hoặc hàng nhai của Zara chỉ mấy chục đô? Quan điểm và nhu cầu của mọi người là không giống nhau, có lẽ sự phán quyết cho những kẻ tội đồ này là phụ thuộc và ý kiến cộng đòng. Nguồn Gốc của sự lười biếng:  Thế còn những kẻ bất lương kia cũng chỉ là nạn nhân cho sự ham muốn đồ rẻ của con người. Thật ra thì không có ai đóng vai kẻ bị hại ở đây cả, vì chính họ mới là thủ phạm. Nếu khách hàng là những con lợn chỉ muốn thỏa mãn cơn đói, thì những nhà sang tạo này là kẻ giật dây cho những mầm bệnh tai hại không hồi kết này. Ngành công nghiệp này được giật dây đầu tiên vào những năm 1800, khi cách mạng công nghệ đã tạo ra được những chiếc áo may dệt có thể sản xuất ra quần áo với số lượng lớn và tiết kiệm thời gian cũng như công sức. Nhờ sự phát triển vượt bậc này, những nhóm người tầng lớp thấp đã đươc thuê để sản xuất những chiếc áo, chiếc quần gần giống với quần áo của giới thượng lưu. Cách thức này cũng chinh là tiền thân cho một hình thức kinh doanh trong thời trang: Fast Fashion. Ngành công nghiệp thời trang “nhanh” đã được đồn đoán là ra đời vào năm 1960, khi ta chào đón sự ra đời của những brand như H&M, Zara, Topshop, etc… Trong đó, H&M có lẽ là cái tên già cội nhất trong ngành công nghiệp này. Họ đánh vào nhu cầu “bắt trend” của thế hệ trẻ lúc bấy giờ, sản xuất ra những sản phẩm không khác bản gốc gì mấy, nếu không muốn nói là bê y nguyên, để bắt lấy là những ánh nhìn thèm khát của các khách hàng thế hệ Z. Ở Việt Nam, những local brand được đóng vai là những “đại sứ thời trang” của Việt Nam, nâng tầm phong cách của thế hệ trẻ Việt. Về lý thuyết là như vậy, nhưng thật ra ít có những brand nào đủ bản lĩnh hoặc phong cách để chứng tỏ sự khác biết. Thứ ta đang thấy hiện tại là những ý tưởng đã có sẵn và được chỉnh sửa cho hợp xu thế của giới trẻ Việt, những quần áo nhiều màu nhưng chất lượng thì vẫn vậy. Họ thả xuống những miếng mồi ngon nhưng kém chất cho những con cá đang đói khát này, để kiếm được những lợi nhuận kết xù mà không cần phải bỏ ra quá nhiều công sức. Các hoạt động này khiến cho bức tranh bao quát về các Local Brand và Fast Fashion thật sự không khác gì nhau. Kết Luận: Con người là một loài động vật tiến hóa và cạnh tranh, đó là bản năng và những sự lười biếng thiếu trí tệu sẽ bị đào thải. Là những người tiêu dùng thuộc thế hệ Z, tôi tin chúng ta đủ thông minh để cất tiếng nói của minh. Không phải để tranh luận xem quan điểm nào đung, quan điểm nào sai, mà là cùng nhau góp vào tiếng nói chung để bảo vệ một lý tưởng minh coi là đúng. Vì không chỉ riêng ngành công nhiệp thời trang mà các loại hình thức công nghiệp khác đang tàn phá thiên nhiên mỗi ngày, từng chút một. Hành động và tiếng nói của chúng ta hiện tại là điều tất yêu để thay đổi thói quen tiêu dùng, mua sắm. Và rồi những thay đổi nhỏ nhặt này sẽ thay đổi thị trường trang, nơi không còn những sản phẩm đạo nhái hay ăn cắp nữa. Xin Hết!!!