Local Brand – Vũng lầy bẩn từ việc ăn cắp ý tưởng

Tài năng và sáng tạo của giới trẻ Việt Nam là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, là sự cống hiến hay vết nhơ cho ngành công nghiệp thời trang nước nhà thì chúng ta nên quay lại hỏi các local brand nghĩ gì khi tạo ra một sản phẩm bẩn từ việc ăn cắp và đạo nhái?

Dosi-in · 2021-05-21 · Bài viết dự thi

Qua rồi cái thời "cơm không đủ no, áo không đủ ấm" chỉ cần có cái mặc đã là tốt lắm. Đi cùng sự phát triển là nhu cầu ngày càng cao về cả tinh thần và vật chất. Vì thế chưa bao giờ local brand lại được đón nhận và phát triển mạnh mẽ như hiện nay. Tài năng và sáng tạo của giới trẻ Việt Nam là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, là sự cống hiến hay vết nhơ cho ngành công nghiệp thời trang nước nhà thì chúng ta nên quay lại hỏi các local brand nghĩ gì khi tạo ra một sản phẩm bẩn từ việc ăn cắp và đạo nhái? 1. Khi đạo đức là những vệt đen. Tôi từng nghe một câu nói vui rằng muốn công việc đạt kết quả tốt thì “lương tâm phải cao hơn lương tháng”, có lẽ rất đúng. Khi sự chỉn chu và tâm huyết lui về sau nhường chỗ cho lợi nhuận, tiền bạc và thị trường... Khi chất riêng nhường chỗ cho những bộ não rỗng tuếch sự sáng tạo, thì cái mà khách hàng nhận được chỉ là một sản phẩm bẩn không tương xứng với giá tiền. Thật đáng tiếc khi phải nói rằng các local brand Việt Nam đang dần bán đi thương hiệu của mình để đổi lấy doanh thu, như câu nói vui: “đạo đức là gì? Có ăn được không?”. 2. Nguyên do cho các "vũng lầy". Một trong những lí do lớn nhất của việc đạo nhái là sự thiếu hụt về tư duy và sự xuống cấp trầm trọng về đạo đức. Tất cả những gì họ cần là tên tuổi, lợi nhuận chứ không phải xây dựng một đế chế riêng bùng nổ về phong cách và sáng tạo. Nhưng bên cạnh đó cũng không thể phủ nhận một phần đến từ chính khách hàng. Có cung mới có cầu, bằng sự vô tình hay cố ý thì các sản phẩm đạo nhái vẫn sold out rất nhanh dù chất lượng tệ và giá bán trên trời. Có rất nhiều bạn trẻ đang thần tượng hóa và tôn sùng local brand: mặc local brand là nhất, là ngầu, là chất... mà quên mất rằng cái chất phải nằm ở chính sản phẩm và người tạo ra nó. Một sản phẩm ăn cắp ý tưởng thì lấy đâu ra chất? Chính sự mù quáng đó đã tiếp tay cho các “vũng lầy” ngày càng phổ biến và coi nó như điều hiển nhiên. 3. Ý tưởng "đen". Thường thì quy trình tạo ra một local brand bẩn sẽ là: đặt tên thương hiệu, lên pinterest, tumblr, "tham khảo" các ông lớn như Supreme, Vetements ... để “mượn” ý tưởng rồi in lên quần áo và gắn mác local brand limited . Xong, giờ tung ra thị trường và hốt bạc. Xui rủi bị phốt thì lấy phương châm "im lặng là vàng” mà sống, thời gian sẽ làm nguôi ngoai dư luận và lại tiếp tục hành trình ăn cắp. Cùng dừng chân ghé mắt qua các ý tưởng mà một số local brand đã “mượn” nhé: Eleven là một trong những brand dính phốt “ăn cắp” liên tục trong thời gian gần đây. Điển hình là áo sơ mi bông cúc của nhà thiết kế Pháp Saint Laurent và hẳn một bộ sưu tập của Fear Of God. Thái độ không biết lỗi cùng dòng thách thức “đã like”: Cái tên vô cùng quen thuộc trong giới local brand Hades cũng từng “cạn kiệt chất xám”, tuy không lên tiếng nhưng Hades âm thầm xóa bài coi như khẳng định bài phốt hoàn toàn chính xác. 4. Từ đen thành trắng. Hãy là một người tiêu dùng thông minh, khi khoác lên mình một chiếc áo đạo nhái không làm chúng ta chất hơn xíu nào đâu, việc dừng mua các sản phẩm ăn cắp chất xám cũng góp phần tạo ra sự bình đẳng và tôn trọng dành cho những người thiết kế chân chính, ủng hộ hết mình nhưng phải tỉnh táo nhé. Việc chuyển mình trong ngành thời trang cùng sự xuất hiện của local brand thực sự là một bước tiến rất lớn. Hãy để bước tiến này làm nên "chuyện" bằng sự sáng tạo và tâm huyết, thay vì trở thành “vũng lầy bẩn” kéo chân ngành thời trang Việt Nam nói chung và hạ thấp giá trị thương hiệu nói riêng.

Hashtag