Một thế hệ thời trang "Ăn cắp"

...hệ quả mang tên "MỘT THẾ HỆ THỜI TRANG ĂN CẮP"

Dosi-in · 2021-05-08 · Bài viết dự thi

Thời trang đường phố Việt Nam phát triển nhanh, mạnh và bùng nổ trong 4 năm vừa qua. Hàng trăm, hàng ngàn thương hiệu mang mác "Thời trang đường phố" được thành lập. Miếng bánh nở to với đối tượng chính là giới trẻ, những người chưa biết kiếm tiền nhưng rất biết cách tiêu tiền. Generation Z với tâm lí trẻ luôn cập nhật xu hướng, mọi thứ diễn ra trên thế giới thông qua bùng nổ của Internet và mạng xã hội. Thời trang là quần áo. Quần áo có thể mặc hàng ngày, vậy thứ gì khiến thời trang ảnh hưởng nhiều hơn tới đời sống của con người. Đó chính là văn hóa, thời trang cũng chỉ là 1 công cụ thể hiện lối sống, văn hóa. Fashion và Culture luôn bên cạnh nhau. Fashion phản ánh Culture, Culture (Pop-culture: văn hóa đại chúng, Sub-culture: văn hóa phụ) với sức mạnh của mình giúp fashion tác động lên từng con người "ăn mặc". Tại sao lại nhắc tới Văn Hóa?  Vì văn hóa Việt Nam nổi trội trong thời gian gần đây đúng với lúc thời điểm mà các local brands phất lên thì một điều dễ dàng nhận ra: Toàn bộ đều là văn hóa du nhập từ nước ngoài, đặc biệt là từ nước Mỹ. Hiphop, Rap, Sneaker, Streetwear.. nước Mĩ là cái nôi có thể là sản sinh hoặc là nơi nuôi dưỡng những nền văn hóa trên thành tầm ảnh hưởng toàn cầu. Việt Nam du nhập rất nhanh, học hỏi rất nhanh. Thời trang đường phố cũng thế, nhưng nó không có nền tảng được xây dựng một cách chặt chẽ. Vì thế mà nó dẫn tới một hệ quả mang tên "MỘT THẾ HỆ THỜI TRANG ĂN CẮP". Cái thời buổi mà làm thời trang dễ như đứa trẻ con ăn cái bánh, uống chai nước. Lập thương hiệu "Thời trang" ư? Thứ bạn cần là gì. Một cái tên ngầu ngầu, badass và đặc biệt phải là tiếng Anh. Dù dịch ra tiếng Việt nghĩa của các thương hiệu vô cùng "thiếu thiện cảm". Công thức sẽ là : Bad + cái gì đó (Tồi tệ quá nhỉ), Dirtytalk, DirtyBody, Trashtalk... Vốn dĩ cái tên là bộ mặt của thương hiệu nhưng nó cũng phải dựa vào một sự vay mượn từ vốn của nước ngoài. Đành rằng thị trường dù trẻ dù lớn ở Việt Nam sính ngoại nên cái tên Tiếng Anh là cần thiết, nhưng chí ít nghĩa tiếng Việt của nó cũng phải có một nghĩa gì đó hợp lí. Nhưng không! Từ cái tên thương hiệu đã vay mượn thì trách làm sao "Đồ làm ra" lại không vay mượn. Giới trẻ mang tinh thần "Streetwear" là những gì gắn liền với nước ngoài. Cách mặc đồ, cách phối đồ, những đôi giày và điều này ăn sâu trong tâm trí của những kẻ thu thập giày thời gian. Rồi sao? Hypebeast, Mainstream. Ai cũng mặc giống na ná nhau. Tất cả đều trông giống một nhân vật "Nước ngoài" nào đó chứ không có chất riêng của mình. Sính ngoại là thế. Thị trường yêu thích những thứ liên quan đến văn hóa du nhập vì trông nó "ngầu". Và nền tảng của những local brands đầu tiên cho đến tận thời điểm bây giờ là Graphic, những sản phẩm hình in. Hình in là những chất xúc tác cho "Một thế hệ thời trang ăn cắp". Từ những fonts chữ, đến artworks đến cách sắp xếp bố cục - tất cả đều là "ăn cắp" từ nước ngoài. Phục Hưng, Thiên Chúa, Vô thần...Đơn giản nó không đến những gì mà chúng ta hiểu biết, không đến từ văn hóa Việt Nam nên cách nhanh nhất, hiệu quả nhất mà có thể "lòe" được thị trường đó là "Steal something from Internet". Sự thành công của những local brands "ăn cắp" với doanh thu không hề nhỏ đã là "Tiền lệ" xấu cho các thương hiệu mở ra phía sau. Dễ dàng quá mà khi mà thị trường dễ tính và sự lỏng lẻo của quyền sở hữu trí tuệ đã tạo bàn đạp cho "Những kẻ cắp 4.0" tung hoàng khắp thị trường Việt Nam. Bao nhiêu lần, chúng ta được đọc những bài bóc phốt các local brands ăn cắp artworks của những artists trong và ngoài nước, những thứ public được up lên trên các nền tảng chia sẻ như Pinterest, Shutterstocks. Và thứ nhục nhã hơn là cực chẳng đã, chính người Việt phải "chỉ điểm" cho những lỗi lầm mà người Việt tạo ra. Để chính những artists nước ngoài phải callout vì sự ăn cắp trắng trợn dựa trên sáng tạo của họ cho mục đích thương mại mà chưa xin phép. Thế có khác gì bóc lột, ăn sống nuốt tươi trên mồ hôi, công sức của người khác. Đủ để thấy sức mạnh và sự ảnh hưởng của "Thế hệ thời trang ăn cắp" này. Mà chưa hết, thời trang là do ai mặc? Con người mặc. Chúng ta cũng không thiếu những con Ma-nơ-canh nhân bản vô tính đầy rẫy trên Facebook, Youtube và bây giờ là Tiktok. Những con người đắp tiền lên người hay sử dụng những sản phẩm ăn cắp tiếc thay lại có một sự ảnh hưởng và tác động vô cùng lớn tới giới trẻ. Với những người mới chập chững yêu thích thời trang và thời trang đường phố, lượng kiến thức còn chưa rộng nên dễ bị sự hào nhoáng thu hút. Tiếc thay, ăn cắp nối tiếc ăn cắp và nhân giống để tạo ra một "Thế hệ ăn cắp". Những kẻ "ăn cắp" thành công cổ động cho sự "Lười" và "Không sáng tạo" trong suốt một thời gian dài khiến "Copy better than Create". Sáng tạo cái riêng cái gì khi mà thị trường không đón nhận mà chỉ yêu thích những thứ được "Copy". Cùng với đó, các platform quảng bá hình ảnh cá nhân phát triển mạnh mẽ và dễ dàng tiếp cận với từng người dùng thông qua các điện thoại thông minh đã "Đầu độc" giới trẻ. "Ăn cắp" tiếp diễn "ăn cắp" Ăn cắp từ đồ, ăn cắp từ pose dáng, ăn cắp từ content, ăn cắp từ cách mặc đồ, ăn cắp từ artwork. Phải chăng chúng ta đang sống ở một kỉ nguyên của "Ăn Cắp" – "Thời trang ăn cắp?" "Âm nhạc ăn cắp?" "Nghệ thuật ăn cắp?"

Hashtag