Thời Trang Việt Nam và Câu Chuyện Đạo Nhái: Một Bài Toán Phức Tạp
Với sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội cũng như sự du nhập và tiếp đón của các nền văn hóa phong cách khác nhau, thời trang Việt Nam quả thực đang trên một con đường cao tốc không dừng
Dosi-in · 2021-05-21 · Bài viết dự thi
Mở Đầu Phải nói rằng cộng đồng thời trang thế giới nói chung cũng như cộng đồng thời trang Việt Nam nói riêng đã phát triển và đang thay đổi rất nhiều so với một vài năm trở lại đây. Với sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội cũng như sự du nhập và tiếp đón của các nền văn hóa phong cách khác nhau, thời trang Việt Nam quả thực đang trên một con đường cao tốc không dừng, Thế nhưng, vị trí mà thị trường local brand (những nhãn hàng nội địa) đang đứng hiện tại trong tiềm thức khách hàng Việt Nam lại là một câu chuyện thú vị. Về một mặt, chúng ta hoàn toàn có thể đón nhận một câu trả lời tích cực về tiềm năng, về những con người trẻ đang ngày đêm cho sáng tạo, phát triển nội địa. Thế nhưng, nếu bạn có thời gian tham khảo những bài viết về LB, thì chắc chắn bạn sẽ nhìn thấy được chỉ trích mang tính tiêu cự, đa phần xoay quanh “đạo nhái” Đạo nhái: “Ai cũng xài, nhưng không một ai đúng”
1. DVRK và Dior: Đạo Nhái hay Lấy Cảm Hứng? Một trong những yếu tố mà nhiều người trở nên nhầm lẫn chủ đề “đạo nhái” chính là “lấy cảm hứng”. Đơn giản hơn từ đạo nhái, lấy cảm hứng có thể được miêu tả là lấy một hay nhiều sản phẩm, thiết kế, hình ảnh đã có từ trước để làm tiền đề sáng tạo ra những sản phẩm sau này. Nhưng, ranh giới giữa việc lấy cảm hứng để tạo ra một sản phẩm và việc đem y nguyên sản phẩm khác lên sản phẩm của mình là một ranh giới rất mỏng manh và rất dễ dàng thất bại.
2. Louis Vuitton SS21 và Walter van Beirendonck FW17: Khi ranh giới của cảm hứng và đạo nhái hết sức là mỏng manh Có lẽ, điều cốt lõi nhất dẫn đến đạo nhái đến từ việc lộ liễu trong cảm hứng. Khi sản phẩm thiết kế không đưa ra cái nét riêng của mình cũng như điều chỉnh ngôn ngữ thiết kế gốc cho phù hợp. Ngược lại, khi một sản phẩm lấy cảm hứng, nhưng đưa vào những ngôn ngữ của nhãn hàng cũng như đưa ra những thay đổi phù hợp, sản phẩm sẽ vượt qua cái ranh giới này. Hiểu một cách đơn giản, đạo nhái là hành động sử dụng một thiết kế (bao gồm cả ăn cắp), sản phẩm đã có rồi và không thực hiện những biện pháp thay đổi và tìm hiểu cụ thể về nguồn gốc vào sản phẩm của mình.
3. Cảm Hứng thì Cảm Hứng chứ còn như này là cái đơn kiện Vậy tại sao lại có đạo nhái : Nhãn Hàng Người Ta Thú thật mà nói, thật sự rất khó để đưa ra một lý do chính mà toàn bộ các Brand trong nước có thể thực hiện đạo nhái được. Nhiều nguồn ý kiến cho rằng, doanh thu là một trong những lý do được nhiều người đồng tình nhất. Tuy nhiên đó không phải là nhân tố duy nhất, nhãn hàng là một doanh nghiệp và họ bắt buộc phải có lợi nhuận để duy trì công việc của mình.
4. T-Redx - Môi Điên - Forthythree: Có Tâm Có Tầm đi đôi với chi phí sản xuất đắt đỏ Người viết nghĩ rằng, nó còn xuất phát từ cái “tâm huyết” của những nhãn hàng này.. Kẻ nghiêng về chất lượng và sáng tạo sẽ khó đạt được danh tiếng và tiền tài nhưng kẻ đặt nặng danh vọng và lợi nhuận sẽ sẵn sàng hy sinh chất lượng và sáng tạo để có thể đạt thêm tiền và tiếng.
5. Coolmate - Đôi khi đại trà không đi đôi với đạo nhái. Ở đây không phải nói rằng cả hai bên là đúng hay sai, cũng như người muốn lợi nhuận sẽ chắc chắn đi vào con đường đạo nhái. Thế nhưng, mặt khác, những người đưa đạo nhái lên đầu không chỉ sẵn sàng hy sinh sự sáng tạo của mình với mong muốn có thể bán sản phẩm của mình cho số đông các khách hàng của mình. Hơn nữa, sáng tạo không nhất thiết phải một điều gì đó nguyên bản, thế nhưng điều tách biệt một kẻ có tâm huyết với một kẻ chỉ nhìn ngắn hạn, chính là sự đầu tư, cả về chất liệu lẫn tận dụng nguồn cảm hứng của mình một cách triệt để và đầy đủ sự tôn trọng nhất. Thế nhưng, một sự thật cho thấy rằng, có những nhãn hàng được tạo ra không tuân theo điều đó, vì, đáng buồn thay nó chả ảnh hưởng đến túi tiền của họ.
6. Mom can we get some DVRK? Mom: We already have DVRK at home Khách Hàng Chúng Mình: Đã là một doanh nghiệp đồng nghĩa với việc cần có những khách hàng sẵn sàng chi trả tiền mua sản phẩm của doanh nghiệp đó. Phải hiểu rằng, không chỉ là các brand tạo ra các thứ đạo nhái, mà còn chính chúng ta những người tiêu dùng góp phần trong việc duy trì nó.
7. Đúng rồi bạn đó, cái người lướt vào bài viết này để kiếm phốt local brand đó Phải, cả bạn và tôi đều là nhân tố đóng góp vào công cuộc này. Về khía cạnh trực tiếp, một sự thật là những người ủng hộ sản phẩm phần đa là về sự thiếu hiểu biết về những chủ đề đạo nhái này. Có thể họ mới bước vào cuộc chơi, cũng có thể họ chỉ đơn giản, hay đơn giản là tìm được những sản phẩm đẹp và rẻ trên các nền tảng điện tử. Ngay cả khi họ muốn tìm hiểu thêm hay tiếp cận vào, một sự thật rằng là không phải ai cũng có khả năng chi trả hay có nhu cầu cho những LB chất lượng kia.
8. Không biết thì chắc gì có tội? Thế nhưng phải nhấn mạnh ở đây là duy trì trực tiếp chỉ là một góc nhìn một chiều cho một bài toán hết sức khó nhằn như vấn nạn đạo nhái trong thị trường nội địa. Bởi lẽ, chính những kẻ đang bàn về chủ đề này cũng đang góp phần khuếch đại cho vấn nạn này tiếp diễn. Con người chúng ta bị cuốn hút bởi những thứ gây tranh cãi, chúng ta luôn bàn về những bài viết bóc phốt, và vô tình duy trì cái độ “nóng” của những nhãn hàng nọ. Không phải ai cũng có kiến thức và khả năng phân biệt được rằng, vấn nạn đạo nhái không bao trùm tất cả thị trường nội địa mà chỉ có một số bộ phận cụ thể. Và chính chúng ta đang vô tình tiếp tay cho những LB đạo nhái tiếp tục phát triển cũng như đẩy xa những người khác khỏi thị trường LB. Local Brand xấu, khách hàng xấu nốt thế phải làm gì? Thật sự mà nói, giải pháp cho vấn nạn đạo nhái của thời trang là một hành trình nghe đơn giản nhưng thực sự phức tạp. Như đã nói ở trên, riêng lẻ “bóc phốt” sẽ và luôn luôn không bao giờ là giải pháp, bất kể trình bày như thế nào đi chăng nữa. Cần phải nhấn mạnh rằng “bóc phốt” cần đi đôi với việc nâng cao nhận thức. Nếu chỉ bài trừ không, chúng ta sẽ dần đưa mình vào buồng vang và đào sâu hơn vào cái vực thảm, nơi mà thị trường nội địa sẽ thật sự chết mòn. Điều thiết yêu nhất ở đây chính là, song song với việc tẩy chay, chúng ta phải hướng những người khác tới, hoặc ít nhất cho họ biết rằng, local không xấu và chỉ đơn giản là có những “con sâu làm rầu nồi canh” mà thôi. Chỉ như thế, thị trường nội địa của chúng ta mới có cơ may sinh tồn.
9. Bài trừ thì tốt đấy, nhưng đừng quên ủng hộ tuyên truyền cái đẹp. Lời Kết: Với một chủ đề đầy tranh cãi và vốn hằn rất sâu trong tiềm thức của người mua hàng Việt Nam như vậy, người viết chỉ muốn nói truyển tải thông điệp tích cực, rất mong thời trang Việt Nam ít nhất gạt bỏ được phần nào đó cái vấn nạn này trong cộng đồng. Con người Việt Nam chúng ta rất giỏi va thật tiếc thay khi không nhiều người trong nước hiểu được điều đó. Bài viết không mong những thứ sâu xa như “make local go global”, thế nhưng sẽ thật vui và tự hào khi chúng ta có thể được trải nghiệm và cảm thấy hạnh phúc sướng khi đang khoác trên người những nhãn hàng nước nhà với những ý tưởng độc đáo, cá nhân và đậm chất “Việt Nam”.
10. Đầy cái đỉnh ngoài kia kìa, chứ không phải ai cũng xấu đâu nghen!